Nhập danh sách hội viên cách nhau bằng dấu phẩy.

Văn hóa Ba Vì

Phúc Nguyễn

 

KÝ ỨC THÁNG NĂM

 

Hoa gạo tháng năm đưa anh về ký ức

Buổi tan trường lặng lẽ đứng chờ ai

 

Em bước đi hoa gạo tháng năm trôi

Mầu áo đỏ bập bềnh sân trường học

Màu áo đỏ giữa mùa hè cháy nóng

Cứ hút anh- ngọn lửa lúc đông về

 

Muốm gần em ngọn lửa của say mê

Anh đã gói bao lần trong trang giấy

Những thổn thức trái tim vừa lớn dậy

Giấu vào trong câu chữ bâng quơ

 

Đường học về hoa gạo tháng năm rơi

Anh khẽ bước âm thầm sau mầu áo

Sợ bất chợt vỡ tan mầu hoa gạo

Trái tim cầm chết đứng giữa mùa hoa

 

Đường học về hoa đỏ cứ chơi vơi

Anh khao khát sánh vai cùng cất bước

Nắm tay em trắng ngọc ngà phía trước

Cùng bay lên dáng đỏ phía trời chiều

 

Tuổi học trò thầm cháy những ngày yêu

Những cánh thư nồng nàn mầu hoa đỏ

Những cánh thư chưa một lần được gửi

Hoa gạo rơi... đỏ thắm tuổi học đường.

 

Tháng 5 / 2013

Phúc Nguyễn

BẠN THƠ
Sắp đến ngày gặp mặt thường niên hội đồng hương Ba Vì, thằng em làm hội trưởng gọi điện bảo: Lần này em giới thiệu cho anh một người Ba Vì rất yêu thơ, chắc chắn anh sẽ thích. Hôm đại hội, đang đứng nói chuyện với một anh người xã dưới, thằng em đến vỗ bộp vào người: Đây, anh Kỷ, người yêu thơ, làm thơ, em muốn giớ thiệu với anh đây. Tưởng ai, chứ anh này năm trước đã gặp, đã đưa về nhà hàn huyên chuyện làng, chuyện xóm, chuyện quen ai, biết ai, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai nói đến thơ ca cả. Thế mới biết chuyện nghĩa tình, làng xóm, quê hương khi gặp nhau ở xứ người là nhu cầu được chia xẻ thường trực nhất ở mỗi người. Còn cái sở thích, cái tôi của mình không dễ mà nói ra nếu không có sự gợi mở vô tình hoặc hữu ý của ai đó. Thơ là tiếng lòng! Tìm được người đồng cảm để mở lòng mình ở một môi trường sống nhanh, gấp gáp, bao quanh một thế giới nghe, nhìn tràn ngập, ồn ào và náo động thật không dễ. Tôi kéo anh ra phía cuối phòng, tránh tiếng loa đài, nghe anh đọc thơ. Anh bảo, anh không làm thơ nhiều, chỉ khi nào anh như thấy mình ôm ốm, hâm hâm, bất chợt cảm xúc đến và anh viết, anh khóc. 
- Thơ tôi, khấp khểnh như hàm răng cá sấu
- Thơ tôi, chơi vơi như nước đầu ghềnh
- Thơ tôi. . . Anh đọc mấy câu định nghĩa về thơ anh, tôi không kịp nhớ hết. Và, quả thực tôi thấy gai cả người khi nghe anh đọc bài thơ PHÁC HỌA. Một cảm giác chơi vơi, nuối tiếc, muốn níu kéo hiện thực đẹp đẽ đang bị hủy hoại bởi cuộc sống vốn khắc nghiệt, theo quy luật bất biến của tự nhiên. Thiên nhiên cũng thế mà con người cũng vậy. Nhịp câu thơ chậm, ngắt đột ngột, từng câu anh đọc nghe như bước chân kẻ lữ hành, run rẩy, mệt mỏi, cố gắng từng bước, từng bước trên từng bậc thang của đoạn cuối con đường. Tôi nhìn anh, một khuôn mặt gầy, hằn in nhiều dấu ấn ưu tư của cuộc sống. Anh, người phác họa mình lên bài thơ đã ở bên kia con dốc. Hẳn là thế rồi! Vẫn biết cuộc sống là hữu hạn trong cái vô hạn không ngừng chảy của thời gian. Và, cũng bởi ta yêu cuộc sống, yêu cái đẹp nên nhiều lúc ta không khỏi thảng thốt giật mình bởi cái vạch hữu hạn của sự sống đã nhìn thấy, đã hiện về... Mà thôi, hãy để mỗi chúng ta, từng độc giả, cảm nhận bài thơ theo xúc cảm riêng của mình.

PHÁC HỌA
Đông về
Thu chưa đi.
Những chiếc lá,
chẳng còn xanh,
run rẩy, níu cành
trước từng cơn gió.
Nắng chiều.
Mùa không rực rỡ.
Dải lụa nào
Vàng góc rừng xa.
* * * * *
Một sớm thức dậy
Ngoài vườn tuyết trắng phủ dày
Một ngày chợt thấy,
đã đầy tóc bạc, trên tay

Phương Công Kỷ
Chemnitz 24/5/13

 

Phúc Nguyễn

 

SÔNG QUÊ

 

Em trở về em có tắm sông quê

Dòng sông mùa thu êm ả

Dòng sông của một thời lặng lẽ

Em ngâm mình vời vợi ánh trăng xanh

 

Xin em cứ lặng yên

Đừng đứng lên em nhé

Đừng làm nước trong bọt tung trắng xóa

Phút mơ màng say đắm của tình anh

 

Xin em cứ lặng yên

Để nước mơn man vồng ngực

Để ánh ngọc ngà đừng tan ra sóng nước

Phút chị hằng ngơ ngẩn trước thần tiên

 

Xin em cứ lặng yên

Cho anh mơ về thủa trước

Thủa tình yêu chỉ một lần có được

Không gì ngoài tha thiết nhớ thương nhau

 

Như con thuyền trôi dưới ánh trăng khuya

Sông lóng lánh nụ cười như dát bạc

Như câu thơ bập bềnh trên nốt nhạc

Chở tình yêu vời vợi ánh trăng ngà

 

Xin em hãy lặng yên

Để anh mơ màng bên bờ em xanh ngắt

Dòng sông quê mình bên trong bên đục

Anh được trở về thủa ấy mãi bờ trong

 

Xin em hãy lặng yên

Cho anh ước ao lần cuối

Ước tình yêu đừng lẫn vào bến đục

Và thuyền kia chở mãi ánh trăng đầy

 

ngày 11-10-2009

 

Phúc Nguyễn

 

NHẸ NHÀNG

 

Nhẹ nhàng một sớm tinh khôi

giọt sương còn đọng ở nơi nắng về

 

Nhẹ nhàng hé mở màn che

em mang tia nắng vào khoe mắt người

 

Thoảng nghe hương gió gọi mời

ngoài kia hoa nở, đất trời lên hương

 

Nhẹ nhàng em thả giọt thương

lời yêu em hóa làm gương anh tìm:

 

Ấm êm đôi mắt nhung tình

long lanh hạt nắng mở xinh nụ cười

 

Nhẹ nhàng trong bước thảnh thơi

giấu đi vất vả để nơi anh nhìn

 

Nhẹ nhàng em dệt làm tin

gửi vào trong ấy mọi niềm ước ao

 

Để trong khó nhọc gian lao

để trong giấc ngủ chiêm bao... nhẹ nhàng.

 

 

Chemnitz 7/3/2013

 

 

Chưa có nội dung nào được liệt vào danh mục này.